Thứ Năm, 4 Tháng 6 2026

Tôi Không Muốn Làm Người Mai Mối: Hành Trình Một Năm Đầy Biến Động Tại Học Viện Augran

thuthuatexcel.com
thuthuatexcel.com

Một năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt kể từ ngày đầu tiên tôi bước chân vào Học viện Augran. Nhìn lại chặng đường này, thật không thể tin được bao nhiêu điều đã xảy ra. Từ một tân binh còn nhiều bỡ ngỡ, tôi đã dần khẳng định mình, đạt được những thành tựu đáng kể, nhưng cùng với đó là sự nổi tiếng không mong muốn, và một áp lực vô hình cứ đeo bám. Tôi nhận ra rằng, dù được mọi người biết đến, có những lúc tôi chỉ muốn nép mình lại, thoát khỏi mọi kỳ vọng và tiếng gọi xã hội, đơn giản là bởi vì tôi không muốn làm người mai mối cho bất kỳ mối quan hệ hay tình huống rắc rối nào nữa.

Những Bước Tiến Vượt Bậc và Danh Tiếng Khó Lường

Năm đầu tiên tại Học viện Augran quả thực là một hành trình đầy ắp những cột mốc đáng nhớ. Về mặt học thuật, tôi đã đạt được vị trí thứ hai trong lớp kiếm thuật, chỉ sau Hylli. Có lẽ ban đầu tôi đã gây bất ngờ cho cậu ấy bằng phép thuật, nhưng khi Hylli đã quen với phong cách chiến đấu của tôi, cậu ấy đã nhanh chóng lấy lại vị trí dẫn đầu. Dù vậy, đó vẫn là một sự phát triển đáng kể, và tôi cũng cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều nhờ sự cạnh tranh lành mạnh này.

Câu lạc bộ của tôi cũng gặt hái được nhiều thành công ngoài mong đợi. Dự án mà tôi thực hiện cùng Cory đã nhận được sự quan tâm đặc biệt từ giáo sư môi trường quái vật, mang về nguồn tài trợ đều đặn và thậm chí còn được thầy sử dụng cho luận án của mình. Nhờ đó, câu lạc bộ nhỏ bé chỉ với hai thành viên của chúng tôi đã vinh dự lọt vào top 10 câu lạc bộ hàng đầu của học viện – một điều chưa từng có tiền lệ! Thành công này không chỉ mang lại danh tiếng mà còn cải thiện đáng kể thu nhập của tôi, giúp tình hình tài chính gia đình ổn định hơn.

Cùng với những thành tựu đó, danh tiếng của tôi cũng lan rộng khắp học viện. Những biệt danh ban đầu như “Nhỏ táo bón của lớp kiếm thuật” đã biến mất, thay vào đó là hàng loạt biệt danh mới, đôi khi khiến tôi dở khóc dở cười. Nào là “Cảnh báo ca hát”, “Người thuần hóa thú hoang”, “Người sưu tập quá khứ đáng xấu hổ”… Một số biệt danh tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi lý do chúng xuất hiện. Chẳng hạn như “Người thuần hóa thú hoang” – cái quái gì vậy? Tôi đã hỏi những người xung quanh, nhưng không ai chịu hé lộ. Có lẽ những biệt danh này là cách mọi người hình dung về tôi, như thể tạo ra một hình ảnh avatar ngầu nam hay một ảnh anime trắng đen nam để thể hiện một khía cạnh nào đó của tôi mà tôi không tự nhận ra.

Kỳ Nghỉ Đông: Tìm Lại Chính Mình Giữa Bộn Bề Cảm Xúc

Kết thúc năm học đầu tiên đầy màu sắc, tôi chuyển sang năm thứ hai với nhiều cảm xúc lẫn lộn. Không giống như kỳ nghỉ trước đó tôi bận rộn đến mức chóng mặt, kỳ nghỉ đông lần này tôi quyết định không gặp gỡ ai. Tôi chỉ ở nhà, vùi mình vào sách vở và miệt mài luyện tập phép thuật.

Lý do ư? Đơn giản là tôi đã hoàn toàn kiệt sức sau một năm học mà về cơ bản là tôi đã “chạy đua” không ngừng nghỉ. Tình huống Eves, tình huống khiêu vũ, tình huống bài hát… quá nhiều căng thẳng xã hội đã khiến tôi mệt mỏi. Hơn nữa, Harun đã đột nhiên trưởng thành, giúp tôi giảm bớt gánh nặng tài chính gia đình. Tôi cũng không có quá nhiều yêu cầu hay lời mời gọi, nên có thể dành trọn vẹn kỳ nghỉ đông cho bản thân.

Mặc dù những người xung quanh, đặc biệt là Hestia, đã làm ầm lên vì muốn đi chơi, tôi vẫn phớt lờ cô ấy. Hestia gọi tôi một cách tuyệt vọng nhất có thể, nhưng tôi cần một khoảng thời gian riêng, xa rời mọi người để tái tạo năng lượng. Có lẽ vì đã trải qua quá nhiều chuyện trong năm đầu tiên, tôi trở nên ủ rũ bất thường và dễ cảm thấy khó chịu vì những chuyện nhỏ nhặt. Tôi đã cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, khóa cửa phòng và tập trung vào việc luyện tập phép thuật, sáng tạo các vật phẩm ma thuật. Tôi cũng không quên rèn luyện kiếm thuật đều đặn.

Cha tôi đã ghé qua phòng hỏi han xem tôi có chuyện gì không, nhưng thật sự không có gì sai cả. Tôi chỉ muốn ở một mình. Nếu phải giải thích, thì có lẽ tâm trạng của tôi đã thay đổi thất thường sau khi chu kỳ kinh nguyệt bắt đầu, dù lúc này nó đã kết thúc. Tôi vẫn muốn tạo ra một không gian tinh thần yên bình, như việc vẽ hoa tulip để tìm sự thanh thản, hoặc đơn giản là ngắm nhìn một hoa sen trắng để thấy lòng mình lắng đọng.

Nơi Tôi Không Muốn Làm Người Mai Mối

Suốt kỳ nghỉ, tôi chỉ ở trong phòng, luyện tập phép thuật, luyện kiếm và ngủ. Đó là khoảng thời gian tôi thực sự cần để gột rửa những căng thẳng và định hình lại bản thân. Tôi không muốn phải là người đứng ra sắp xếp các cuộc gặp gỡ, giải quyết mâu thuẫn hay thậm chí là vô tình kết nối ai đó với ai đó nữa. Mặc dù là một phần của học viện, tôi muốn được tự do khỏi vai trò “người mai mối” bất đắc dĩ, tránh xa những thị phi hay kỳ vọng xã hội không đáng có. Dự án câu lạc bộ và việc tạo ra các sản phẩm STEM liên quan đến phép thuật của tôi có ý nghĩa hơn nhiều so với việc tham gia vào những chuyện “người mai mối” giữa các bạn học.

Mặc dù vậy, tôi vẫn dành buổi sáng đầu năm mới cho gia đình. Harun và Karim có vẻ băn khoăn trước tính cách mới đầy gai góc của tôi. Tôi không muốn tâm trạng của mình ảnh hưởng đến không khí gia đình, vì vậy tôi đã cố gắng bắn tim mọi người và cuối cùng, mọi người đều thư giãn. Đó là một kết thúc có hậu cho kỳ nghỉ, nhưng bài học về việc bảo vệ không gian cá nhân và từ chối những vai trò không mong muốn vẫn còn đó.

Sau một năm đầy biến động, tôi đã hiểu rõ hơn về bản thân, về giá trị của sự yên tĩnh và tầm quan trọng của việc nói “không” với những điều làm mình kiệt sức. Dù có những lúc không thể hiểu được biệt danh của mình hay những tình huống oái oăm, nhưng tôi vẫn biết mình cần gì: một khoảng không gian nơi tôi có thể là chính mình, không cần phải là “người mai mối” cho bất kỳ ai, bất kỳ điều gì.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *.